Building Partnership for Change
Loading images...

CHUYỆN TRÒ CHƠI KÉO CO TRÊN SÂN TRƯỜNG

July 7th, 2014 by Posted in Quản trị Giáo dục/ Education Governance

Bài và ảnh Phan Vũ Hùng,Cán bộ Chương trình Quản trị giáo dục của Oxfam

Chia sẻ này được phát triển dựa trên quan sát qua chuyến thực địa, tham gia hoạt động “Vì trẻ em” và “Giao lưu các câu lạc bộ” tại trường tiểu học Lê Lợi, xã Nam Xuân, huyện Krông Nô, tỉnh Đăk Nông (28-29/04/2014) và một số hoạt động khác trước đó tại địa bàn.

Đây là một hoạt động tập thể, với sự tham gia của cả ban giám hiệu nhà trường, các bậc phụ huynh và các em học sinh.

Giáo viên, phụ huynh và học sinh cùng hòa mình vào trò chơi kéo co

Trong khi trận kéo co đang đến hồi gay cấn, đồng chí thư ký dự án – Phan Sỹ Thống nhanh chân lẻn vào kéo hộ. Thế mà các vị phụ huynh vẫn phát hiện ra, và nhiệt tình la ó phản đối. Tranh cãi nổ ra khi phe được hỗ trợ giành chiến thắng. Trong một lúc, tôi không phân biệt được đâu là phụ huynh, đâu là ban giám hiệu nữa. Tất cả cùng hòa vào trò chơi, và cũng so bì, ăn thua như bất kỳ cuộc kéo co nào.

Phụ huynh cũng chơi hết mình

Cũng trong giây phút lấm lem ấy, ít ai để ý còn một trò kéo dây khác cũng rất vui đang được chơi trong trường: trò chơi với những sợi tham gia. Cuộc chơi ấy lúc đầu nghiêng về phía  giáo viên, những cô hiệu phó Tuyết, cô tổng phụ trách Hiền, người chủ động, chơi trên sân nhà và hơn sức trong cuộc đua. Dần dà, phụ huynh như anh Khởi, anh Công, chị Hoa từ người ngoài cuộc, được mời vào, được tham gia, đã nhảy vào và giờ thể hiện sức mạnh của mình kéo cho các ngài bay dúi dụi. Thế là phụ huynh, họ không chỉ bàn bạc cho sợi dây được kéo thật là hay, họ còn chủ động kéo nó và họ thừa hưởng thành quả cũng như chịu trách nhiệm cho kết quả. Để vui như vậy thì chỉ cần anh bạn Trường mở cửa cho anh Phụ vào chơi và cũng nhớ rằng tay ôm hòm chìa khóa chính là anh G’Hiệu.

Phút giải lao sau những hoạt động sôi nổi

Lại nói về cuộc chơi vô hình kia, người viết thì để ý và thấy thế này: trường đã định hình hoạt động dựa trên lợi ích của người chơi, ở đây là phụ huynh học sinh; đã biến sân trường thành sân nhà và việc trường (dường) như việc nhà. Các hoạt động nếu chỉ nhắm đến lợi ích của nhà trường, hoặc thậm chí kể cả học sinh có lẽ sẽ không mang lại hiệu quả về sự tham gia như vậy. Đặc điểm của hoạt động trường liên quan đến nhiều bên nên hoạt động được thiết kế cũng tính đến sự liên kết của tất cả các nhóm (trường-sinh-phụ). Niềm tin/giả thiết cơ bản của ở đây là thời gian phụ huynh học sinh sinh hoạt trong trường (dù dưới bất kì hình thức nào) càng nhiều họ càng có nhiều khả năng tham gia vào các quyết định, hành động liên quan đến trường, đến giáo dục của con em họ. Việc tham gia này có thể được phát triển tự nhiên, âm thầm không ai biết; có thể được phát triển một cách chủ động từ các phía. Trường chủ động thúc đẩy sự tham gia nhưng để phụ huynh kéo dây nào thì nhà trường cũng cần cân nhắc. Phụ huynh được tự do trong khuôn khổ, trong những quyết định có liên quan. Sợi nào được biết, sợi nào được kéo, sợi nào không cũng cần rõ ràng.

Anh Trường là người đánh ván cờ tham gia với anh Phụ và cần phát triển ván một cách có chiến lược, lường trước, tính toán toàn cục về sự tham gia làm sao để anh Phụ chơi theo nhu cầu của anh và cũng kéo từ lợi ích của trường, từ lợi ích của con em các anh. Có điều ván cờ này không có đối đầu, chỉ có những người chơi – cộng sự; kết thúc ván không có người thua, tất cả những người tham gia là người thắng.

Post a Comment