Building Partnership for Change
Loading images...

Làm việc hiệu quả với người nước ngoài – Phần 2/3

March 31st, 2009 by Posted in Đào tạo/ Training

Lê Gia Thắng, cán bộ Oxfam Anh

Sự chính trực (Integrity)

Làm việc trong môi trường hỗn hợp giữa người Việt Nam và N3 đòi hỏi một sự nhạy cảm ở mức độ tinh tế. 

Cái nguy cơ dễ nhận thấy nhất là các nhân viên người Việt, vì lòng hiếu khách vốn có, thường nhân nhượng và phục tùng N3 ở những điều không thuận với văn hóa Việt. Điều đó dễ dẫn đến những mâu thuẫn không cần thiết trong nội bộ phía ta, mà những người ác khẩu thích dùng cái từ “nịnh Tây” để quở nhau cho hả dạ!

Ngược lại, cũng có một số đồng chí Việt Nam thích “gồng mình” trước Tây, ra chiều những điều này ta đã biết từ lâu rồi, có gì mới lạ đâu, rồi từ đó tỏ thái độ hãnh tiến tào lao, thiếu tinh thần hợp tác.

BSmeetsvillager

Tổng Giám đốc điều hành Oxfam Anh Barbara Stocking gặp gỡ với bà con người dân tộc Dao tại tỉnh Lào Cai

Tôi ngưỡng mộ những đồng nghiệp có được lòng chính trực vững vàng như đá tảng. Vì điều đó là kết tinh giữa bản lĩnh văn hoá và năng lực thực tiễn. Khả năng quyết đoán có văn hoá là một biểu hiện của lòng chính trực: bạn biết nói “Không” mà không khiến người khác phật ý, bạn biết nói “Có” để quyết tâm thực hiện những điều mà người khác không tin là có thể làm được.

Tôn trọng văn hóa của nhau (Multi-cultural intergration)

Trong khi N3 thường vào vỉệc bằng cách đặt vấn đề trực tiếp, thì người Việt chọn con đường ngược lại. Trong khi N3 luôn đánh giá một sự kiện, một con người bằng những chứng cứ cụ thể, thì người Việt rất tự tin vào cảm nhận của trực giác.

Trong khi một giáo viên N3 có thể nhẩy tót ngồi lên bàn để giảng bài một cách tự nhiên, thì điều đó trong con mắt giáo viên Việt Nam là không “mô phạm”.

Giáo viên N3 giao lưu với h/s Việt Nam

Giáo viên N3 giao lưu với h/s Việt Nam

 

Một lần nữa, kinh nghiệm và sự tinh tế sẽ giúp chúng ta biết chọn cách ứng xử đúng mực trong những tình huống cụ thể. Và hơn thế, sự nhận biết về văn hoá lẫn nhau sẽ giúp bạn nhìn mọi việc đơn giản hơn, không quá khắt khe bởi định kiến.

Cái ngôi thứ hai “you” trong tiếng Anh thật là hay vì nó tiện và bình đẳng trong giao tiếp; ở các văn phòng Việt Nam, những vai “bác, cô, chú” hoặc là “anh, chị, em” trong quan hệ vẫn bằng cách nào đó chi phối đến hiệu quả của sự quyết đoán khi giao việc hoặc khi đánh giá công tác. Tuổi tác đã tạo điều kiện cho sự cả nể, là điều chẳng dính dáng gì đến mục tiêu công việc của anh có đạt được hay không.

Bài học quan trọng của vấn đề này là, nếu bạn kiên quyết theo đuổi việc đạt các mục tiêu, kế hoạch hành động của cơ quan, dự án, thì những “thái độ”, những “quan hệ” chỉ là cái thứ yếu, không nên đặt chúng lên hàng đầu, chi phối hiệu quả cuối cùng mong đạt được. Cũng như thế, chuyện anh chàng Tây-ba-lô đến văn phòng với cái đầu trọc nhẵn thín và vài cái hình xăm trên tay chẳng có gì để đàm tiếu nếu những gì anh ta làm là thật sự chuyên nghiệp và đầy hiệu quả.

Ở đây có lẽ không nên đặt những vấn đề đó vào cái gọi là “đúng” hay “sai”. Thậm chí mỗi cách đều có một thế mạnh và một điểm yếu. Nhưng trong hoàn cảnh đó, hoặc là bạn sẽ rơi vào hết lúng túng này đến ngượng ngùng nọ, hoặc là bạn phải học cách thấu hiểu thực tế đấy một cách khoan hoà. Và quan trọng hơn là biết chấp nhận nó!

 còn tiếp

 

Post a Comment